sự biết ơn
LIFE,  WRITER’S STORY

[Thực hành biết ơn] Ngưng than phiền và thay vào đó hãy thực hành biết ơn

Dịch Covid bùng trở lại, tất cả mọi hoạt động tạm dừng, mọi người chuyển dần từ làm việc ở công ty chuyển sang làm tại nhà. Áp lực công việc, tù túng, dịch bệnh ngày càng nghiêm trọng, dần dần trong tâm trí bạn bắt đầu xuất hiện sự căng thẳng, chán nản. Cách đây một tháng, những căng thẳng đó dễ dàng bị xóa nhòa đi bởi bạn có thể đi ăn uống, đi du lịch… Còn bây giờ, đó là điều không thể.

Trước đây, chúng ta chưa bao giờ nghĩ rằng, thành phố chúng ta đang sống sẽ có lúc rơi vào trạng thái như bây giờ. Chúng ta không trân trọng và coi đó như là một chuyện hiển nhiên, rằng những hàng quán đó, những thú vui đó, những chuyến du lịch đó sẽ luôn tồn tại và không bao giờ biến mất. Chúng ta chưa bao giờ trân trọng cho đến khi chúng thực sự biến mất.

Từ khi Sài Gòn giãn cách, trong mình bắt đầu xuất hiện cảm xúc tiêu cực. Để giải tỏa, mình đem những mệt mỏi buồn chán đó đi than phiền với bạn bè. Nhưng không phải ai cũng rảnh để nghe bạn lải nhải từ ngày này qua ngày nọ vì họ cũng đang gặp phải những khó khăn tương tự. Nếu bạn không tự giải quyết vấn đề của mình thì không ai có thể giúp đỡ được bạn. Khi đó, tâm mình xáo trộn và hỗn loạn. Rồi mình tìm đến thiền như một cách giúp tâm trí mình được an yên hơn trong những ngày này.

Mình tham gia một nhóm thiền buổi sáng. Trong tuần đầu tiên, mình thiền về sự biết ơn. Khi đó mình nhận ra rằng, hóa ra cuộc sống vẫn còn nhiều điều tốt đẹp đó chứ. Nếu để cho sự biết ơn tràn ngập, tâm trí mình sẽ không còn đủ chỗ cho sự chán nản, mệt mỏi.

Khi bước vào hành trình thực hành biết ơn, mình nhận thấy rằng, không chỉ có mình mà rất nhiều người thường xuyên than vãn về tất cả mọi thứ xung quanh họ. Hồi chiều, chị gái mình nói với mình một câu rằng: “Con người ta hay nhỉ, làm nhiều cũng than mà không có gì làm cũng than.”

Đúng là như vậy, thay vì nhìn vào sự tích cực và cảm thấy biết ơn về những gì đang có, chúng ta thường chỉ nhìn vào khía cạnh tiêu cực và than vãn. Than vãn không giúp ta giải quyết vấn đề đang xảy ra nhưng than vãn giúp chúng ta giải tỏa được bức xúc, cảm giác khó chịu lúc đó. Than vãn chỉ là thuốc giảm đau, nó giúp bạn tạm thời quên đi vết thương nhưng hoàn toàn không chữa dứt bệnh. Tuy nhiên, đâu phải ai cũng có thời gian nghe chúng ta than vãn mãi về một vấn đề. Ban đầu họ sẽ chăm chú nghe câu chuyện của bạn, nhưng sau dần, người ta chỉ nghe cho có, cuối cùng họ sẽ không nghe bằng những lời từ chối khéo.

biết ơn

Than vãn chính là kẻ thù của sự biết ơn. Khi than vãn quá nhiều thì sẽ trở thành thói quen, cứ mỗi lần mở miệng, câu đầu tiên chính là sự than vãn. Khi đó, những người có thói quen than vãn sẽ không bao giờ nhận ra được cuộc sống tươi đẹp và đáng sống đến nhường nào.

Đầu năm, trong chuyến đi Đà Lạt, vì đặt chỗ ở hơi xa trung tâm thành phố Đà Lạt, nên mình với bạn phải chờ xe trung chuyển lâu hơn so với những người khác. Tụi mình không hề cảm thấy khó chịu về sự chờ đợi đó vì chỉ cần có xe đưa tới tận nơi là tụi mình mừng lắm rồi. Tuy nhiên, bác tài xế thì lại không như thế. Thay vì có thái độ niềm nở phục vụ khách, thì bác tài xế tỏ ra thái độ hằn học khó chịu. Bác ấy liên tục than phiền rằng chỉ vì chở tụi mình mà bác phải bỏ lỡ những chuyến đưa đón khách khác, cho dù, mình đã trả thêm tiền để đi chuyến này (vì xa hơn so với sự cho phép của nhà xe). Bác ấy than vãn, khó chịu trên suốt chặng đường và buộc tụi mình xuống sớm khi còn cách xa địa chỉ khách sạn để bác quay đầu xe về lại thành phố.

Khi đó bạn mình đã nói rằng: “Nếu bác ấy không than phiền, không cằn nhằn thì tao đã gửi cho bác ấy một ít tiền tip, coi như lời cảm ơn vì đã lái xe đường xa đưa tụi mình đến khách sạn, nhưng không ngờ.” Bạn thấy đó, chỉ cần thay đổi thái độ một chút, bác ấy vừa có thêm thu nhập vừa có thêm niềm vui thay vì ôm cục tức giận quay trở về thành phố Đà Lạt.

Phàn nàn, than vãn sẽ không bao giờ dừng lại. Cho dù hôm nay chúng ta không phàn nàn, nhưng rồi trong cuộc sống xuất hiện những câu chuyện không mong muốn và khiến chúng ta mệt mỏi, rồi chúng ta lại phàn nàn về những chuyện không vui đó. Nhưng nếu biết cách tiết chế nó lại, chính bản thân bạn cũng nhẹ nhõm hơn và những người xung quanh cũng thoải mái hơn. Thay vì than vãn, hãy nói những điều bạn cảm thấy biết ơn. Đơn giản như cảm ơn chính bản thân vì đã không than vãn trong một ngày. Cảm ơn vì thời tiết hôm nay thật dễ chịu để tôi dễ dàng tập trung vào công việc. Cảm ơn vì dù dịch bệnh căng thẳng nhưng tôi vẫn còn khỏe mạnh.

Cuối cùng, cảm ơn bạn vì đã đọc bài viết của mình.

——————————————————

Mỹ Hường – Freelance Writer

Chuyên viết về ẩm thưc, du lịch, đồ uống và phát triển bản thân

Fanpage: Go and Drinks

Chào bạn, mình là Mỹ Hường- một cây viết chuyên nghiệp. Maotruc là nơi mình ghi lại hành trình du lịch và khám phá các loại đồ uống trên khắp thế giới và Việt Nam

Leave a Reply

%d bloggers like this:
Skimlinks Test